Memento

Un été, je suis allée à une roseraie. Roses comme leur nom, ces fleurs éblouissaient sous le soleil. J’ai photographié celles qui étaient flétries. Aujourd’hui, elles prêtent leur teinte à mes souvenirs.

Advertisements

The History of Love – Nicole Krauss (1)

[…] Tôi thuộc lòng nhiều đoạn trong cuốn sách của mình.
 Thuộc lòng*, tôi không hề coi nhẹ cách nói này.
 Trái tim tôi yếu và khó đoán. Nó ngừng đập thì tôi chết. Tôi cố gắng che chở nó khỏi mọi gánh gặng. Nếu điều gì đó tác động lên tôi, tôi sẽ chuyển hướng nó tới nơi khác. Ruột chẳng hạn, hoặc hai lá phổi, chúng có thể tê liệt một lúc nhưng luôn tìm lại được hơi thở. Khi tôi đi ngang qua một tấm gương và bắt gặp hình ảnh của mình, hoặc đứng ở bến xe bus và mấy đứa nhóc lại gần và nói sau lưng tôi, Cái gì thối thế? – những liều nhục nhã thường ngày như vậy, nói chung, tôi đưa vào gan. Những tổn thương khác đều có chỗ của chúng. Tôi dành riêng tuỵ cho sự đau đớn mà tất cả những gì đã mất gây ra. Có quá nhiều mất mát, trong khi cơ quan ấy lại quá nhỏ. Nhưng. Bạn sẽ ngạc nhiên khi biết nó chịu đựng giỏi thế nào, chỉ đau nhói một cái rồi hết. Đôi lúc tôi tự mổ xẻ cơ thể mình trong đầu. Thất vọng về bản thân: thận phải. Người khác thất vọng về tôi: thận trái. Các thất bại: ruột. Tôi không có ý biến nó thành một môn khoa học. Tôi không nghĩ về nó thấu đáo đến thế. Nó đến thì đến thôi. Chỉ là tôi ghi nhận một vài tập tính. Khi kim đồng hồ quay hết một vòng và màn đêm ập xuống trước khi tôi sẵn sàng, vì một vài lý do không thể giải thích, tôi cảm thấy nó trong cổ tay. Và khi tôi tỉnh dậy ngón tay cứng đờ, thì chắc chắn là tôi vừa mơ về hồi nhỏ. Cánh đồng nơi chúng tôi từng chơi đùa, nơi mọi thứ được khám phá và đều có thể. (Chúng tôi chạy thục mạng đến mức suýt bật máu mũi: với tôi, đó là âm thanh của thời thơ ấu, tiếng thở hổn hển và đế giày quẹt trên mặt đất.) Giấc mơ ấy quay trở lại vào những ngày cuối đời tôi. Tôi phải ngâm ngón tay vào nước ấm, hơi nước phủ lên mặt gương, bên ngoài tiếng bồ câu xào xạc. Ngày hôm qua tôi thấy lão này đá một con chó và tôi có cảm giác đó đằng sau mắt. Tôi không biết gọi chỗ đó là gì, đầu nguồn của nước mắt. Đau vì quên: cột sống. Đau vì nhớ: cột sống. Tất cả những lần tôi bàng hoàng nhận ra rằng cha mẹ tôi đã chết, nỗi sửng sốt vẫn còn đến giờ trước sự tồn tại của tôi trong thế giới này, khi mà thế giới tạo ra tôi thì không còn nữa: đầu gối. Cần đến nửa tuýp thuốc để chúng gập lại được. Mỗi lần tôi thức dậy và lầm tưởng rằng ai đó đang nằm ngủ bên cạnh: trĩ. Sự cô đơn: không bộ phận nào trong cơ thể gánh được. […]

*by heart

Noir au blanc, blanc au noir

Il y a quelques années, quand j’étais en deuxième année de licence info-com à l’université d’Avignon, notre responsable de licence a décédé du cancer. Un grand maître sévère et juste, dont le caractère incarnait pleinement l’identité de la filière. On l’appréhendait tout en l’admirant profondément.

Le lendemain de sa décès, la classe s’accordait à s’habiller en noir pour lui rendre hommage. C’est à ce moment là que je me suis rendu compte que je n’avais aucun vêtement noir. Mais AUCUN. Comme le noir ne me va pas, je n’achète jamais des vêtements noirs. Dans la vie, on ne pense jamais qu’un jour on en aura besoin pour un deuil.

Puis je me suis souvenue d’une chose. Il était professeur de Communication par images. Pour illustrer le caractère arbitraire du symbolisme des couleurs, il insistait souvent que dans la culture orientale, la couleur du deuil est le blanc, pas le noir. Je me suis alors permis de me présenter en classe dans un chemisier blanc.

Parler de la mort, c’est facile. Les médias le font tous les jours pour vendre l’info. On le fait tous les jours pour alimenter nos conversations. Affronter la mort de quelqu’un qui nous est proche, c’est une autre chose. Affronter le vide que la personne laisse derrière, on ne peut pas mettre de mots là-dessus. De quelle couleur sera l’absence ?

Missing territories

I remain attached to all the cities and neighbourhoods in which I have lived, no matter how briefly. The need for sedentary attachment to the land (la terre), in the end, still conquers the eagerness for nomadism. Sometimes I picture myself at a specific moment and a specific location in my previous life, and the physicality of both the geographical place and of the senses (the light, the temperature, the smells, the textures, the design of the surrounding space) are very much present in shaping my memories.

I remember the late-night cycling into the thickening darkness of the narrow and perfectly straight roads of the Netherlands: the feeling that this was both the ultimate escape and the destination for my endless search of a place to belong, that infinity could somehow be reached merely by keeping the bike wheels turning.

In moving from places to places, from one (micro-)cultural world to another, one network of people to another, – in living in transition –, I feel like having drawn for my life an utterly individual trajectory that resists any attempt to ‘share’. I take no pleasure in this singularity. I used to think home is wherever you are with your loved ones. But what of my other homes, which are nothing more to them but strange names and forgettable stories? I happen to think that home is also nostalgia for a familiar elsewhere; it is longing for the all the places to which you were once attached, and from which you were parted. If so, then I might never be home.

some history of love

I.

love, still

I love you like a poem
metaphors, and
soft-spoken, and
hidden meanings, and
never
on
your
reading list.

II.

love, at last

I love you like a poem
metaphors, and
soft-spoken, and
hidden meanings,

but also like a novel
a history book
a research paper
a scientific mag, and
always
on our reading list.

III.

love, maybe

I love you like a poem
there’s nothing to say
about a poem
maybe you forget
it was once
on your reading list.

Nulle part

En cet instant précis, et dans ce car roulant sur l’autoroute, je ne me sens appartenir à nulle part. Je suis incapable de fixer mon esprit à un lieu défini. J’ai envie que la ville que je viens de quitter me manque ; peut-être me manque-t-elle vraiment, au fond, mais je suis devenue si accoutumée aux adieux et à la séparation pour laisser la mélancolie s’emparer de moi de nouveau. Au fait, je n’ai aucune nostalgie ni aucun désir pour un endroit spécifique. Plutôt qu’un vide, il s’agit d’un sentiment d’entre-deux qui, malgré sa nature indéterminée, se concrétise. Plutôt que la tristesse, il s’agit simplement de la pesanteur – une pesanteur du rien, et dans le rien il y a tout ce qui résiste au moulage de la langue, qui existe au seuil de la vie, en quête d’une forme jamais à être trouvée, comme une destination jamais atteinte.

genealogy of a compote

here are the apples from which the compote we ate yesterday was made.
here is the tree from which fell these apples.
here is the soil from which grew this apple tree.
here is the garden of which this soil is a part.
here is the house of the lady to whom belongs this garden.
she was the one who made the compote and gave it to us.

and I, in search of nowhere,
found a story of somewhere.

Franche-Comté, summer 2018.

There isn’t a word for everything

Khi nghĩ về nỗi buồn, tôi đoán rằng dystopia có lẽ không phải một nơi mà người ta muốn xoá bỏ nó. Mà là nơi người ta sẽ không để cho nó được “là”. Người ta sẽ phải làm những thứ như Bảo Tàng Thấu Cảm và Nâng Cao Nhận Thức Cộng Đồng Về Bệnh Trầm Cảm. Người ta sẽ mặc áo đẹp cho nó và biến nó thành chuyện chính trị thành công cụ bán hàng. Và người ta tin rằng họ đang tiến gần hơn tới utopia.

First breath after coma

“After all: who doesn’t wish to make a spectacle of his loneliness?”
(N. Krauss, The History of Love)

I have 18 songs by Explosions in the Sky on my playlist.

It was a friend in high school who introduced me to post-rock and ambient. On my 20th birthday, he sent me a piece composed by himself, called “lunatic experience”.

There was no story, nothing special between us. I remember us standing once on the balcony outside our classes, gazing over the courtyard and talking about things people like us talked about. I don’t know what “people like us” actually are like. I just know we’re alike.

When we went off to university, we caught up once or twice about our lives abroad. Stuff that mattered. Questions that kept us wonder. About our place in this world. And how to live without being crushed by it.

The last time we talked was one year ago. He told me about a Korean post-rock band that was opening a show in Tilburg. Although I didn’t know them, I immediately booked the ticket.

The rest was beyond words.

Now that I has mentioned the Tilburg show. It was only when I moved to the Netherlands that post-rock became my full-time companion. It fit perfectly into the kind of life that was offered to me there: open space, solitude, and freedom. It was the music for being alive. Even though I don’t really like the word “music”, since it fails to evoke the physical/corporal experience of sound.

Back then, I travelled around by train a lot. Especially in winter. The whole country was sunk in gray, which was the color of the sky, the air, and nature. I remember looking out the train window on a foggy day of March. As my vision blurred, I anticipated the end of my journey, pretending I was sitting on the train that would take me away from that land forever. And that was exactly how I would like to remember it. Those moments in transit, from nowhere to nowhere, the melancholic excitement of going somewhere while never reaching it, with Brian Eno and Explosions in the Sky enveloping it all.

The piece I listen to the most is “First Breath after Coma”.

That spring, I often forgot to breathe. I would hold my breath for a long time, and then when my dried lungs cried for air, it would feel like recovering from death all over again. It was the spring that saw a love blooming. Love took my breath away by too many sleepless nights. But, love also brought the first breath after coma.

Now and then when I listen to Explosions in the Sky, I see myself cycling along the canal and the empty fields on the outskirts of Tilburg. The memory was as fragile as what ties us to this life. And, within a blink of an eye, or perhaps less, I am reminded of all that has made me alive.